Cảm nhận về đoạn trích Trao duyên trong tác phẩm Truyện Kiều

Bài làm

Loading...

Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc Việt Nam, người được xem là có trái tim lớn, một nghệ sỹ có nhân cách cao quý vô cùng. Với Nguyễn Du, ông thường mang tâm niệm " chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài" để thấy được một tâm lòng mênh mang với số phận con người, cho thời thế và nhân thế.

Nguyễn Du đã rèn giũa cho mình một ngòi bút đầy tiềm lực, vô cùng sắc sảo và tài hoa. Nhắc đến tác phẩm tiếng tăm nhất của ông – Truyện Kiều, tác phẩm thơ vốn được sáng tạo từ cuốn tiểu thuyết tài tử giai nhân "Kim Vân Kiều Truyện"  viết từ văn xuôi, ông đã có cách sáng tạo riêng của mình để nặn tạo tác phẩm trở thành một kiệt tác bất hủ. Trong tác phẩm đoạn trích Trao duyên gây ấn tượng rất sâu sắc với bạn đọc. Trao duyên mở đầu cho tấn bi kịch của cuộc đời nhân vật Thúy Kiều.

Thúy Kiều là một tài nữ mang vẻ đẹp khuynh thành "Làn thu thủy, nét xuân sơn / Hoa ghen đua thắm, liễu hờn kém xanh". Tưởng chừng người con gái ấy sẽ được hưởng một cuộc sống ấm êm nhưng không, đỉnh điểm của giai đoạn hạnh phúc nhất trong cuộc đời Kiều thì cũng là thời gian dông bão ập xuống đầu nàng. Cuộc sống "Êm đềm trướng rủ màn che" của nàng bị buông màn, mở đầu trong cay đắng muôn phần.

Gia đình Kiều vốn là gia đình thuộc tầng lớp trung lưu lương thiện, cha mẹ nàng cũng sống lương thiện, chẳng bao giờ toan tính, mưu mô với ai mà không ngờ rằng có ngày bị thằng bán tơ vu oan, khiến cho cha và em Kiều bị bắt giam, bị tống vào lao ngục, gia sản bị mất hết. Cha và em trong lao ngục sống không bằng chết, bị bọn hoạn quan đánh đập, hành hạ dã man. Là con gái cả trong gia đình, Kiều không thể đứng nhìn được nữa, trằn trọc bao đêm suy nghĩ, nàng quyết lòng bán mình để cứu cha và em.

Xem thêm:  Cảm nhận của em về mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Chuyện này sẽ chẳng lớn lao chi nếu như Kiều không đeo dây thêm mối nợ tình duyên với chàng Kim Trọng – mối tình đầu trong sáng và thiêng liêng của cuộc đời nàng. Thúy Kiều đau đớn muôn phần. Lòng nàng giằng xe với những mối lo lắng khôn nguôi, một bên là mối tình đầu bao hứa hẹn với một bên là ơn nghĩa sinh thành của mẹ cha. Cuối cùng nàng chọn chữ hiếu, quyết lòng sẽ hy sinh chữ tình. Tưởng chừng quyết định ấy xong là xong, nhưng không, nỗi day dứt, dằn vặt cứ đeo đẳng nàng mãi, kể cả khi quyết định trao duyên của mình cho Thúy Vân. Mở đầu đoạn trích, Thúy Kiều lựa lời thuyết phục Thúy Vân, nhờ em thay mình nối duyên với Kim Trọng:

"Cậy em em có chịu lời

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa"

Chỉ với bốn từ "cậy", "chịu", "lạy", "thưa" người đọc có thể phần nào cảm nhận được nỗi niềm đau đớn cũng sự đường cùng của Thúy Kiều trong hoàn cảnh, cảnh ngộ hiện tại của Kiều. Bốn chữ ấy mang nặng nỗi niềm bi kịch của Kiều, một người chị mà phải lạy tạ em của mình, phải cúi mình nhờ cậy em. Từ một người chị – vai vế bề trên mà trở thành một kẻ chịu ơn với em mình, em gái mình trở thành ân nhân to lớn. Hơn thế nữa, hiện tại người chị còn phải khép nép nhìn vẻ mặt của em, chỉ ước mong em gái hiểu được nỗi lòng của mình mà đồng ý ban ơn cho mình. Kim Trọng là một chàng trai tốt, nợ duyên của chàng Kim, nếu Thúy Kiều có thể tìm cho chàng một người con gái tốt, xứng đáng nối duyên cùng chàng thì lòng Thúy Kiều cũng sẽ bớt day dứt hơn.

Xem thêm:  Suy nghĩ về câu tục ngữ Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng

"Ngày xuân em hãy còn dài

Xót tình mái mủ thay lời nước non

Chị dù thịt nát xương mòn

Ngậm cười chính suối hãy còn thơm lây"

Loading...

Cảm nhận về đoạn trích Trao duyên

Trao duyện tưởng như là cuộc đối thoại giữa hai chị em nhưng thực tế, chỉ Thúy Kiều nói, Thúy Vân cứ lặng im. Đặt vào hoàn cảnh Thúy Vân ắt cũng sẽ hiểu, cô cũng đớn đau rất nhiều, ừ thì có thể giúp chị, nhưng tình yêu không có chỗ cho ân tình hay sự hy sinh, tình yêu phải xuất phát từ tình cảm hai phía, Thúy Vân cũng thừa hiểu tình cảm của chị mình và chàng Kim kia là mặn nồng vô cùng. Tuy nhiên, Thúy Kiều dường như vô vọng cho số phận cuộc đời mình, giờ nàng sống và thấy tội lỗi vô cùng, nàng luôn nghĩ đến cái chết để dự trù cho số phận của mình. Cuộc đời đã quay đầu với nàng như vậy, nàng cũng chẳng thiết tha gì với cuộc sống này nữa. Tuy nhiên, Kiều là cô gái tốt, chẳng bao giờ nàng muốn vì mình mà người khác phải khổ.

"Chiếc thoa với bức tờ mây

Duyên này thì giữ vât này của chung"

Hai chữ "của chung" thật xót xa nghìn phần. Kỷ vật tình yêu thiêng liêng của đôi lứa, là điều thầm kín của riêng hai người mà giờ thành của chung. Kiều đau đớn vô cùng dù đã dằn lòng rất nhiều. Tình yêu mà nàng dành cho Kim Trọng là chân thật, là một, là riêng, là duy nhất, phải chia tay chàng Kim, nàng như mất như linh hồn, mất đi nhựa sống, đau đớn khôn cùng.

"Mai sau dù có bao giờ

Đốt lò hương ấy so tơ phím này

Trông ra ngọn cỏ lá cây

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về"

Mất đi tình yêu, Thúy Kiều dường như cảm thấy mình mất hết. Cuộc sống của Thúy Kiều trước đây rất trọn vẹn, nhưng nó chỉ có thể trở nên hạnh phúc đong đầy từ khi gặp chàng Kim và có được mối lương duyên cùng chàng Kim, phải chia tay, nhất là nàng lại là người đưa ra quyết định đó, lòng làng muôn phần đắng cay, đau xót vô cùng. Giờ đây nàng chỉ nghĩ đến chuyện có thể giúp gia đình và những mong hạnh phúc về sau cho chàng Kim, còn với nàng, cuộc đời như chấm dứt, nàng luôn có những dự cảm không lành cho số phận tương lai của bản thân

Xem thêm:  Bày tỏ ý kiến của em về vấn đề mà tác giả Thân Nhân Trung đã nêu trong Bài kí đề danh tiến sĩ khoa Nhâm Tuất, niên hiệu Đại Bảo thứ ba - 1442:...

"Trăm nghìn gửi lạy tình quân

Tơ duyên ngăn ngủi có ngần ấy thôi

…..

Ôi Kim Lang! Hỡi Kim Lang'

Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây"

Những câu thơ nghe mà chua chát, nghe mà đau đớn cùng cực. Nhưng cũng từ đó mà ta có thể nhận thấy một điều rằng, Thúy Kiều quả thực là một cô gái tốt, nàng sống trọn đạo hiếu và luôn nghĩ đến nghĩa tình. Phải dứt tình với chàng Kim là điều mà thực lòng nàng không hề muốn, tất cả đều là sự an bài của số phận nhưng nàng vẫn mang nặng trong mình cảm giác tội lỗi. Đau đớn khôn cùng đến nỗi nghĩ đến thôi là cảm thấy trái tim như bị bóp nát, những lời của Kiều như chan hòa trong nước mắt, trong sự cay cực. Lời trao duyên mà như lời trăng trối.

Đoạn thơ gây xúc động cho người đọc vô cùng, lời trao duyên mà chẳng khác nào tiếng kêu than cho số phận của Kiều, thật đúng là "hồng nhan bạc mệnh", thật là "đau đớn thay phận đàn bà/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"

Minh Minh