Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của

Bài làm

Quang Dũng là một trong những nhà thơ đa tài của Việt Nam ta. Không chỉ trong lĩnh vực thơ ca, tên tuổi ông còn phủ sóng đến lịch vực âm nhạc và hội họa. Ông có lối sáng tác, lối tư duy giàu sự khái quát, cũng giàu chất suy tưởng, đề cập đến nhiều vấn đề mang tính lịch sử thời đại.

Tây tiến là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất, có độ phổ biến với công chúng bạn đọc sâu rộng của ông. Không khí bài thơ bao trùm là những nỗi nhớ về một thời kỳ lịch sử hào hùng đã qua. Về những năm tháng của cuộc đời người lính mãi in đậm trong tâm trí tác giả

Bài thơ mở đầu bằng nỗi nhớ bao trùm cả không gian, :

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi,

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi.”

Quang Dũng từng có một thời kỳ làm lính với những với núi rừng Tây Bắc và đoàn binh Tây Tiến mà không bao giờ ông muốn quên mặc dù quãng thời gian ấy gian khó, đau thương và đổ máu rất nhiều. Nhưng đối với ông, đau thương nhưng gan góc, đổ máu nhưng anh hùng. Và tất cả còn tụ lại được đó là những điều đáng quý nhất về” một thời đạn bom, một thời hòa bình”

Câu cảm thán và thán từ “ơi” gợi một nỗi nhớ không kìm nén nổi trong lòng, bật lên thành tiếng gọi thiết tha nỗi nhớ mênh mông, vô tận khiến tâm hồn xao xuyến bồi hồi vô cùng. Quang Dũng đang vực dậy lại những hồi ức về một vùng núi rừng xa xưa. Bức tranh thiên nhiên núi rừng Tây Bắc mở ra cuộc hành quân giữa núi cao, vực sâu, rừng thẳm vừa đáng sợ vừa kích thích sự tò mò:

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,

Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

Thiên nhiên như có hồn, sống động, nên thơ huyền ảo nhưng khắc nghiệt khi những người lính bắt gặp những cánh hoa rừng nở trong đêm đêm đầy sương

“Dốc lên khúc khuỷ, dốc thăm thẳm

  Heo hút cồn mây súng ngửi trời”

Điệp từ “dốc”với từ láy “khúc khuỷu”, “thăm thẳm” cùng nhiều thanh trắc. diễn tả lại chặng đường hành quân đầy khó khăn, trắc trở, gây cảm giác nghẹt thở. Các từ láy diến tả độ cao hun hút, với khúc khuỷu, độ sâu của dốc thăm thẳm đầy sự vắng vẻ hoang sơ. Bức tranh thiên nhiên tuy đáng sợ những lại làm nổi bật vẻ đẹp kiêu hùng, vượt lên mọi khó khăn, của người lính Tây Tiến. Hơn tất cả, những người lính luôn giữ được sự lạc quan, trẻ trung, không sợ khó, không sự khổ. Họ không bị mất đi những nét tinh nghịch, dí dỏm của các chàng trai Hà Nội, dù gian khổ vẫn lạc quan yêu đời.

Xem thêm:  Bài 21 - Phương pháp tả cảnh - Viết bài tập làm văn số 5 - Văn tả cảnh (làm ở nhà)

   “Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”

Nhịp thơ 4/3 với nghệ thuật đối, câu thơ như bẻ đôi, dốc vách đá dựng đứng. Tác giả sử dụng nhiều thanh trắc tạo độ gấp khúc quanh co, cheo leo của chặng đường hành quân. Đây quả là cách sắp xếp hết sức táo bạo, giàu sức tạo hình. hình ảnh hai dốc núi vút lên, đổ xuống rất nguy hiểm, tạo cảm giác rợn người.

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

   Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”

Những tên miền đất lạ “Mường Hịch”, những hình ảnh giàu giá trị gợi hình “thác gầm thét”, “cọp trêu người”: Càng làm tăng thêm vẻ hoang dã của miền đất dữ, các chiến sĩ Tây Tiến thường xuyên đối mặt với nguy hiểm. Thông qua cách sử dụng một loại địa danh, gợi cảm giác xa xôi, hoang dã, cách dùng từ bạo khoẻ, cách phối âm để tạo giọng điệu lạ…. Quang Dũng vừa khắc hoạ được sinh động cảnh núi rừng hiểm trở nhưng con người vẫn phải chinh phục và vượt qua nó. Trong thơ vừa có nhạc, vừa có họa, vừa có chất thơ. Ông đã thể hiện bức tranh Tây Bắc thật sống động, vừa hiểm trở, dữ dội mà vừa thơ mộng, lãng mạn. Chất thơ và chất nhạc hoà quyện không chỉ làm hiện lên vẻ đẹp của thiên nhiên mĩ lệ, thơ mộng mà còn gợi lên cảnh và người hòa hợp, cái hồn thiêng liêng của cảnh vật.

tay tien - Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng chọn lọc hay nhất

Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến

Cuộc đời người lính nhiều gian lao vô cùng, chuyện hy sinh trong chiến đấu là điều không thể tránh khỏi:

Xem thêm:  Hướng dẫn điền vào bức điện chuyển tiền

 “Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời”

Trên chặng đường hành quân gian khổ, nhiều người lính đã ngã xuống vì kiệt sức nhưng dường như họ vẫn chưa chịu rời bỏ cuộc hành quân cùng đồng đội, họ không tiếc bản thân mình mà công hiến cho Tổ quốc. Đời lính tuy vất vả những đổi lại cũng được nhiều sự trải nghiệm. Những người lính không bao giờ cô đơn, luôn bên cạnh động viên họ là nhân dân

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,

  Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”.

Sau bao nhiêu gian khổ, những người lính tạm dừng chân trong một bản làng nào đó, quây quần bên nhau bên cạnh nồi cơm dẻo thơm. Người dân địa phương đón tiếp họ một cách vô cùng nồng hậu. Nấu cho những người chiến sỹ nhưng niêu cơm dẻo trắng ngần   và tình cảm con người TB thật đẹp. Tình cảm quân dân đẹp vô ngần

Bằng bút pháp hiện thực và trữ tình đan xen, đoạn thơ đã dựng lại con đường hành quân giữa núi rừng Tây Bắc hiểm trở. Ở đó đoàn quân Tây Tiến đã trải qua cuộc hành quân đầy gian khổ nhưng cũng ấm áp tình người. Hình tượng người lính Tây Tiến xuất hiện với một vẻ đẹp đậm chất bi tráng:

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừn gởi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

Quân không mọc tóc, quân lại xanh màu lá, màu xanh ấy có thể do cành lá trang, nhưng chủ yếu là do sốt rét rừng. Những cơn sốt rét ghê gớm đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng nhà thơ cũng vì nó đáng sợ vô cùng . Tuy nhiên, sự thật nghiệt ngã lại cho ra những hình ảnh đậm chất ngang tàn của người lính Tây Tiến. Với nghệ thuật đối lập “Không mọc tóc, “ quân xanh” – dữ oai hùm) gợi lên dáng vẻ xanh xao tiều tuỵ vì sốt rét, vì sốt rét nhưng vẫn toát lên dáng vẻ oai như những chốn rừng thiêng, làm nổi bật tính cách của người lính. Sự oai phong lẫm liệt còn được thể hiện qua ánh mắt “mắt trừng” là ánh mắt dữ dội, rực cháy căm hờn,

Xem thêm:  Đọc truyện ngắn "Hương ổi" sau đây và phân tích, đánh giá theo đặc điểm của thể loại. "Hương ổi: Tôi sực nhở tới số báo đầu tìm sắp tới ... Nhưng trái của ông chín mềm..." (Nguyễn Phan Hách - Những trang văn chọn lọc)

Những người chiến sỹ Tây Tiến hầu hết đều có xuất phát điểm là những , sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường. Ra đi vì sứ mệnh của “chí làm trai” nhưng với bản chất của những người , họ mang trong mình tâm hồn hào hoa, lãng mạng vô cùng. Trong trí nghĩ vẫn không quên được những hình bóng nơi hậu phương: “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”. Dáng kiều thơm gợi nên cái dáng vẻ yêu kiều của người con gái Thủ đô, đáng yêu, đáng mến vô cùng.

Vẻ đẹp về sự hi sinh của người lính Tây Tiến được thể hiện ở những câu thơ:

“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

   Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

  Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Các từ Hán Việt cổ kính, trang trọng “biên cương, mồ viễn xứ” tạo không khí trang trọng, âm hưởng bi hùng làm giảm đi hình ảnh của những nấm mồ chiến sĩ nơi rừng hoang biên giớii lạnh lẽo, hoang vu. Vẻ đẹp bi tráng còn được thể hiện qua khí phách người lính: “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”, lý tưởng anh hùng lãn mạn, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, quyết tâm hiến dâng sự sống cho đất nước.

“Áo bào thay chiếu anh về đất

   Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Từ ngữ ước lệ “Áo bào” gợi lên vẻ đẹp bi tráng của sự hi sinh: nhìn cái chết của đồng đội giữa chiến trường thành sự hi sinh rất sang trọng của người anh hùng chiến trận. Biện pháp nói giảm “anh về đất” làm vơi đi sự bi thương khi nói về cái chết của người lính Tây Tiến.

Bằng những câu thơ mang âm hưởng bi tráng, bài thơ Tây tiến đã khắc họa chân dung người lính từ ngoại hình đến nội tâm, đặc biệt là tính cách hào hoa lãng mạn bi mà không lụy. Những con người đã làm nên vẻ đẹp hào khí của một thời.

Minh Anh

Topics #bài thơ Tây Tiến #Cảm nhận #con đường #con hổ #con người #cuộc sống #dũng cảm #học sinh #kỉ niệm #Quang Dũng #Tây Tiến #thời gian