của em về bài thơ Viếng lăng Bác của

Bài làm

Loading...

Viếng lăng Bác được coi là một trong những bài thơ hay nhất viết về Bác. Bác Hồ – vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam, cả một đời Người dành trọn yêu vào cách mạng, vào đấu tranh cách mạng mong đến một ngày hòa bình – tự do đến lại với đất nước. Sự ra đi của Bác là tổn thất vô cùng lớn đối với nhân dân ta, đất nước ta. Viếng lăng Bác là bài thơ dành để viếng Bác, tâm tư, tình cảm, nội dung của những vần thơ không chỉ là cảm xúc riêng của nhà thơ Viễn Phương là còn mà đại diện cho tiếng lòng của hàng triệu người con đất Việt.

Những lời thơ mà thấm thía vô cùng, có sức cảm hóa mãnh liệt vì những cảm xúc sâu lắng và tình cảm đẹp và tứ thơ giàu sức biểu cảm. Bài thơ được sáng vào năm 1976, một năm sau ngày đất nước được thống nhất bắc nam sum họp môt nhà. được khánh thành, người dân được hưởng nguyện vọng vào lăng thăm viếng Bác, tác giả – người con từ miền Nam ruột thịt xa xôi suốt bao năm cũng là người lính dưới danh nghĩa lính cụ Hồ luôn mong mỏi được một lần ra thăm Bác. Điều xót xa là nguyện ước bây giờ mới trở thành hiện thực. Mở đầu bài thơ tứ thơ mang nhiều cảm xúc khiến ta phải rơi lệ:

Xem thêm:  Nghệ thuật miêu tả phong tục sinh hoạt trong Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

 “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”

Tác giả xưng cha – con với Bác có nghĩa rằng tác giả coi Bác như người cha của mình vậy, là thật vậy, không chỉ có nhà thơ Viễn Phương, mỗi người dân nước Việt đều coi Bác là vị cha già kính yêu của dân tộc, “Bác không con mà có triệu con”. Ra thủ đô thăm Bác, cho dù đến từ một mảnh đất xa xôi nhưng nhà thơ không có chút gì là cảm thấy lạ lẫm, bởi về vái thủ đô, trái tim của cả nước, nhà thơ như có cảm giác về với cội nguồn, hơn hết nơi ấy còn có Bác, người cha mến yêu của tác giả

“Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táo mưa sa đứng thẳng hàng”

Đến lăng Bác, nhà thơ phóng tầm mắt ra xa để quan sát khung cảnh quanh lăng và nhà thơ rất ấn tượng với hình ảnh những hàng tre. Bác vốn là người rất yêu thiên nhiên và là người nhạy cảm với những biến đổi của thiên nhiên đất trời, có hàng tre, có những hình ảnh thiên nhiên tươi mát như vậy nhà thơ nghĩ rằng chắc hẳn Bác rất hài lòng. Hơn hết, hình ảnh hàng tren xuất hiện trong bài thơ còn có mang ý nghĩa biểu tượng. Tre là biểu tượng của những hình ảnh thân thuộc và gần gũi nơi làng quê Việt Nam, nơi có những người nông dân thật thà, chất phác, quanh năm họ bám đồng ruộng nhưng lại có cho mình chính kiến kiên định và ý chí quật cường, sức sống mãnh liệt điều đó càng được thể hiện và minh chứng nhiều hơn mỗi khi đất nước gặp họa xâm lăng thì tinh thần đó lại càng thêm sôi nổi. Hàng tre xanh bên Bác bao bọc và bảo vệ cho Bác

Xem thêm:  Cảm nhận khi đọc bài Một món quà của lúa non: cốm (Thạch Lam)

Loading...

"Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ"

Trong bài thơ, nhà thơ sử dụng hai hình ảnh mặt trời. Hình ảnh “mặt trời đi qua trên lăng” là hình ảnh thực. Là hình ảnh của thiên nhiên, vũ trụ của tạo hóa, mặt trời chiếu sáng cho muôn loài và cung cấp nhựa sống cho muôn loài, mặt trời đó kỳ vĩ và bất tử. Còn “mặt trời trong lăng” là chỉ Bác, Bác được ví như mặt trời vì Bác tạo nên nguồn ánh sáng soi đường dẫn lối cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc, tìm lại hòa bình và tự do chân chính cho nhân dân. Như đã có những lời thơ về Bác

"Người rực rỡ một mặt trời cách mạng

Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng

Đêm tàn bay chập chạng dưới chân người"

Cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Và ánh mặt trời của Bác cũng là ánh mặt trời vĩnh hằng trong trái tim mọi con người đất Việt.

"Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân"

Hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác thực sự mang nhiều ấn tượng. Từ láy “ngày ngày” có nghĩa tương tự như câu thơ cầu đầutrong khổ thơ, diễn tượng có thực đang diễn ra hàng ngày, đều đặntrong của con người Việt Nam. Họ yêu thương Bác vô ngần, dù Bác có đi xa nhưng nhân dân ta vẫn mãi coi Bác sống trong trái tim, vẫn mãi hướng về Bác, kính yêu Bác. Hằng ngày, nhân dân ta đến thăm Bác viếng Bác, dâng nhưng bó hoa thành kính của giỏi, giỏi, chiến đấu giỏi…dâng lên Bác kính yêu. Công ơn của Bác nhân dân Việt Nam đời đời ghi ơn và luôn nhớ rằng sẽ tiếp nối truyền thống anh hùng tốt đẹp đó.

Xem thêm:  Lập luận trong văn nghị luận

"Mai về miền Nam thương trào nước mắt

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này"

Phải xa Bác, nhà thơ thấy xót xa vô cùng. Nhà thơ có ước nguyện được hóa thân thành con chim, làm đóa hương, làm cây tre quanh lăng để được gần bên Bác, được phụng dưỡng Bác, được đền đáp công ơn của Bác, tấm lòng của nhà thơ với Bác là cao cả vô cùng. Tấm lòng đó cũng là ước nguyện chung của những người con đất Việt dành cho Bác kính yêu.

Bài thơ Viếng lăng Bác mang đến nguồn cảm xúc dạt dào vô cùng, tình cảm của nhà thơ Viễn Phương cũng là tình cảm chung mà hàng triệu người con đất Việt dành cho Bác.

Minh

Từ khóa tìm kiếm

  • cách để học tốt môn ngữ văn
Topics #Cảm nhận #con người #cuộc sống #học tập #lăng bác #lăng chủ tịch #lao động #niềm tin #tả cảnh #Tố Hữu #Viễn Phương #Viếng lăng Bác