Cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Bài làm

Loading...

“Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương, ngày đầu như thế đó, cô giáo như mẹ hiền, em bây giờ cứ ngỡ, cô giáo là cô tiên…”. Thời gian cứ thế trôi đi rồi những phút giây hiện tại cũng trở thành kí ức, ngày đầu tiên đi học với biết bao những cảm xúc thơ ngây, non nớt cũng đã trở thành dĩ vãng của tận 10 năm. Nay năm, năm đầu tiên bước chân vào trường THPT, đối với tôi, những cảm xúc lại như hiện hữu về với tâm trí một cách vẹn nguyên khiến lòng tôi bồi hồi vô cùng.

Tôi còn nhớ như in ngày hôm đó, ngày mùa thu với thời tiết đẹp, trời trong xanh, gió nhẹ mát lành. Tôi đã háo hứng cho ngày trọng đại ấy cả một tuần liền, hôm đó tôi đã dậy rất sớm cho dù đêm trước đó, trằn trọc mãi không sao ngủ được. Từ khi nhận được tin chính thức về ngày khai giảng, trong tôi đã có những cảm xúc bồi hồi khó tả vô cùng. Hơn nữa, tôi còn được chọn vào đội văn nghệ để tham dự tiết mục trong ngày mitting ấy, lòng tôi lại càng tràn ngập những hân hoan

Suốt một tuần trời tập văn nghệ chuẩn bị cho ngày khai giảng, lòng tôi bâng khuâng những niềm vui khó tả thành lời. Những ngày đó, hòa chung những niềm vui trong tôi là sự vui lây của cả nhà. Ai cũng vui vì tôi sắp vào lớp 1, sắp đi học ở trường. Mẹ tôi mua rất nhiều đồ cho tôi, sách vở, bút thước…những đồ dùng học tập, cả một chiếc cặp sách mới tinh, mặt trước của chiếc cặp có in hình những nàng công chúa nổi tiếng trong những câu chuyện cổ tích làm tôi càng yêu thích vô cùng. Ngày nào cũng vậy, tôi cũng lôi quần áo, rồi mặc lên người, cho sách vở bút thước vào cặp, đi giày búp bê để trưng diện đi đi lại lại khắp trong nhà, tôi vui và háo hứng chờ đợi đến ngày được đi học. Ông bàm ba mẹ đều cảm thấy vui mừng vì sự ham học của tôi. Tôi hiểu rằng, đến với môi trường mới, cuộc sống của tôi sẽ có nhiều điều thay đổi và tôi mong chờ điều đó vô cùng.

Xem thêm:  Văn nghị luận: Quan niệm của em về lối sống giản dị của một con người

Cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Loading...

Và cuối cùng này đó cũng đến, theo chân mẹ đến trường, lòng tôi xốn xang, vui như mở hội. Đến trường, tôi có chút bỡ ngỡ, chút bất ngờ về không gian và quang cảnh của ngôi trường, sự to đẹp và nhiều tiện nghi nơi đây nhưng chỉ một chút thoáng qua, tôi chẳng còn chút ngại ngần nữa, tôi chạy lung tung khắp nơi để khám phá được trọn vẹn hơn về ngôi trường. Ngôi trường thực sự rộng lớn và khang trang hơn cả trí tưởng tượng của tôi, hai dãy phòng học sáng sủa, vườn hoa với nhiều loài hoa rực rỡ, ngôi trường có rất nhiều loài cây và dường như những loài cây như phượng vĩ, bạch đàn, vú sữa cũng đã có từ rất lâu đời, cây nào cũng cao to, tán lá rộng, xòe bóng mát cho khắp sân trường. 

Tôi vui vô cùng, nhưng rồi bất chợt tôi hướng nhìn ra xung quanh, rất nhiều bạn mới, ai cũng đi cùng ba hoặc mẹ hoặc cả hai, nhưng điều đặc biệt mà khiến tôi mải vui mà quên để tâm đến, đó là dường như không phải bạn nào cũng dạn dĩ như tôi, không phải bạn nào cũng mang tâm trạng háo hức, phấn khởi như tôi, bởi có rất nhiều bạn, nghĩ đến việc phải đến với một môi trường mới, tiếp xúc với những con người mới thì không khỏi thấy chạnh lòng, bồi hồi, ngại ngùng và thấy nhiều lạ lắm, các bạn cứ đứng nép bên ba mẹ, chẳng nói, chẳng cười.

Xem thêm:  Nhà thơ Tago đã từng nhận xét: ''Ngọn gió nhà thơ băng qua rừng, băng qua biển để tìm ra tiếng nói của riêng mình''. Em hiểu câu nói trên như thế nào....

Một lúc sau, có thông báo về việc đến nhận lớp theo khu vực sân trường, đã có cô chủ nhiệm đứng sẵn ở vị trí để chào đón học sinh của mình, đó cũng là lần đầu tiên tôi được gặp cô giáo chủ nhiệm, người đã dạy dỗ chúng tôi năm lớp 1, lớp 2 và lớp 5. Ấn tượng về cô là một cô giáo rất dịu dàng, hiền thục và ấn tượng ban đầu đó không hề sai chút nào. Cô là người giáo viên mà lớp chúng tôi hết mực yêu quý. Cô đã dùng những tình cảm chân thành nhất cho chúng tôi, cô yêu thương chúng tôi hết lòng, luôn hướng chúng tôi đến những điều tốt đẹp nhất.

Và giờ phút  tôi mong chờ ấy cuối cùng cũng đã đến, chúng tôi được các cô giáo cho tập trung lại trước khu vực cổng trào, sau bài diễn văn khai mạc, cô hiệu trưởng có những lời văn xúc động nói về lứa học sinh mới chúng tôi, hân hoan vô cùng, cô hiệu trưởng hô vang khẩu hiệu: “Nhiệt nhiệt chào đón các em tân học sinh lớp 1 tựu trường” và rồi tiếng trống, tiếng vỗ tay rộn rã của các thầy cô, các anh chị khóa trên chào đón chúng tôi tựu trường, chúng tôi dõng dạc những bước chân đầy tự tin vào ngôi trường mới, ngôi trường đã gắn bó với chúng tôi 5 năm của tuổi niên thiếu. Ngôi trường ấy có thầy cô và bạn bè là những con người tuyệt vời đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, tôi yêu và trân trong những kỷ niệm có với họ.

Xem thêm:  Cảm nhận về vẻ đẹp trong bài thơ Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm

Niềm vui của ngày khai giảng đầu tiên vẹn nguyên trong trái tim tôi dù thời gian đã trôi qua rất lâu, tôi sẽ mãi trân trọng những kỷ niệm tuyệt vời đó cho dù có bị thử thách của thời gian đến mức nào.

Minh Minh